Thương Lắm Những Buổi Chiều Thể Lực
(Tương Lai Xanh) – Không dám cười vì đến cười cũng đau cơ bụng chứ đừng nói chi là vận động chân tay. Về tới nhà là lăn ra ngủ nhưng khi điểm danh thể lực thì : “Có em”!
Người ta bảo tuổi trẻ gắn liền với những điều sôi nổi nhiệt huyết nhưng lắm khi bồng bột. Và có bồng bột chăng những cô ấm cậu chiêu trước giờ chỉ biết mài đũng quần trên giảng đường bây giờ lại lăn lê bò lết ngoài sân đất tập thể lực. Có bồng bột chăng những cô nàng cậu chàng gói ghém những buổi học anh văn, vi tính trong một cuộc hẹn khác để có mặt ở sân tập. Cả những người đã đi làm cũng hy sinh phần nào giờ giấc để đến sân tập thậm chí có người nghỉ việc. Vậy! Có những điều đánh đổi không cân sức như thế nhưng những người trong cuộc hiểu mình tại sao làm như vậy!

Chẳng ai ngoài chúng ta hiểu được những đánh đổi ấy, đồng đội ạ!
Biết là sẽ phải hy sinh nhiều thứ. Có những cái tạm gác lại, có những cái nằm luôn đằng sau mùa quên lãng nhưng cứ như chất men tuổi trẻ thôi thúc, các bạn đang rất nhiệt huyết cho chuyến hành trình xuyên miền Tây của mình. Và bởi vậy mà…muôn vàn câu chuyện vui buồn nơi sân tập thể lực.
Những ngày tập thể lực đầu tiên cảm thấy cứ như mình mới đi chinh chiến về. Thật tình nếu cộng những vật vã của mười mấy năm học thể dục lại thì chắc cũng chỉ bằng một nửa của tập thể lực Tương Lai Xanh xuyên miền Tây. Tổng hợp những bài tập tạo sức dẻo sức bền, sức chịu đựng của An ninh như chạy đến 6 vòng sân tập, hít đất 30 cái, chạy đạp sau, gập bụng, chạy tốc độ, bật cóc …với cường độ mỗi ngày 2 tiếng, bảy ngày trong tuần thì có thể sánh bằng tuyển Quốc gia sắp giáp la cà. Và cứ như những đứa trẻ mới bắt đầu học bò, học chạy; các bạn đang dần làm quen với cường độ nâng cao sức khỏe mình cho chuyến hành trình xuyên 13 tỉnh miền Tây.

Nỗ lực cho những chuyến đi dài
Cảm thấy thật khó khăn với một cô gái từ trước giờ không biết hít đất cũng phải tập chống đẩy, căng cơ! Đau đến chảy cả nước mắt ấy chứ ! Đến cả mấy chàng trai to khỏe kia còn vật vã thở phì phò ra thế còn gì! Không thể nào tả thấu của sự đau cơ bụng sau mỗi lần gập bụng về. Trở về nhà với tình trạng ê ẩm toàn thân, chẳng lê nổi chân lên cầu thang nhà mình, chẳng dám cười vì đau cơ tay, cơ chân lan sang cả cơ bụng, đôi lúc chẳng màn đoái hoài đến việc gì và lăn ra ngủ vì quá mệt. Cứ như thấu tận cả trời trăng mây sao sáng sau những buổi tập thể lực về.

Mệt đến nằm vật trên sân tập thế này luôn đấy

Thiệt tình là rất đuối

Các bạn nam cũng vật vã thế còn gì
Thế nhưng nếu vắng bóng trên sân tập, lại thấy thiếu thiếu, lòng lại thao thức, rạo rực. Có ai nhận ra những điều từ từ thay đổi trong bản thân mình không nhỉ?

Rất bùng cháy khi xuất phát
Tự dưng mình mắc bệnh nói nhiều từ lúc nào khi mỗi buổi chiều ra sân tập. Đã biết hỏi thăm một ai kia như thế nào dù trước kia mình chỉ đăm đăm một cõi riêng mình. Thấy mình biết quan tâm người khác, biết cảm thông chia sẻ nhiều hơn. Có điều gì vui buồn trên lớp cũng muốn mang lên sân tập kể. Cô gái đã bắt đầu cởi mở, chàng trai thì đã thôi nhút nhát. Tất cả đã biết hòa nhập và khuất lấp một chút tôi của riêng mình cho cái chung của tập thể. Đã thôi không giấu kín trong lòng mà có thể dễ dàng sẻ chia với đồng đội nhiều điều. Có thể khóc và có thể cười cùng nhau một cách thoải mái. Có quà vặt cũng hì hụi vác lên chia cho đồng đội. Có nhiều gì cho cam, mỗi đứa một phần nhỏ, lắm khi không đủ, vậy mà thấy vui thấy ấm áp trong lòng.

Nụ cười rạng ngời trên sân tập!

Và phút giải lao thoải mái thế này

Tập trung cao độ lúc được hướng dẫn kĩ năng thả lỏng

Thực hành cũng rất khí thế !
Các cô gái thôi không còn nhớ nhà hay mít ướt mỗi lúc trời Sài thành mưa. Như một ngôi nhà nhỏ giữa thành phố đông người đến kẻ đi, bãi tập thể lực cứ như một bức tranh thu nhỏ của một gia đình phương xa của nhiều bạn trẻ. Cũng có người vào vai anh, chị, cũng có người là cô là chú, là bác, là cậu, là dì, là thầy là cô. Mỗi người đóng một vai! Nhưng đều là những vai trẻ, sôi nổi nhiệt huyết. Mẹ là Kiều Linh hằng ngày cứ lo làm sao khuấy nước chanh cho ngon để các bạn ở KV3 uống cho đỡ mệt hay bố Tấn Sinh đã phải hy sinh nhiều thứ của bản thân và sắm xe chở nước cho KV1 tập thể lực. Anh Xích Nam, anh Lực, anh Hiệp thì cứ như những người thầy huấn luyện viên cho những bãi tập…
Các bạn học cách trưởng thành nhiều nhiều lắm. Không chỉ lo cho mình mà lo cho cả những người khác. Không còn riêng là mình nữa mà đang đảm nhận ở nhiều vị trí khác – những vị trí làm các bạn biết suy nghĩ biết lo lắng nhiều hơn! Là những vị trí mà các bạn hiểu rằng mình đang lớn và đang học cách lớn.

Bãi tập là một gia đình lớn
Vậy!Không chỉ rèn về thể lực mà bãi tập còn là nơi để các bạn biết được nhiều thứ. Những thứ chưa chắc giảng đường đại học đã đủ cho các bạn! Giống như một bộ phim mà các bạn là những nhân vật chính. Hiểu được cảm giác hỉ nộ ái ố, chính mình vật vã và chính mình cười trong nước mắt vì chinh phục một đoạn đường, vượt qua một bài test. Và quan trọng là các bạn đã tăng cường sức khỏe lên rất nhiều để chuẩn bị cho những chuyến đi. Đấy ở sân tập cho các bạn nhiều thứ lắm đấy!
Và một vạn cái abc không nói thành lời khi ở ra sân tập thể lực chuẩn bị cho chuyến viễn du quanh những miền quê hương đất nước. Sẽ không một mình bởi vì đã có đồng đội. Sẽ không gục ngã bởi được lên dây cót tinh thần, đã được chuẩn bị cho những chuyến hành trình xuất phát. Bởi một điều mà các bạn trẻ luôn tự hào“Ấy là tuổi trẻ”. Trẻ nên mới có những quyết định liều mình mà người ngoài nhìn vào cứ nghĩ rằng chúng nó tuổi trẻ thật là bồng bột.Chỉ có tuổi trẻ mới có những khát khao muốn vượt Trương Sơn, chinh phục Phan Xi păng, Vòng hết những vòng cung Đông Bắc, phiêu lưu những cung đường Tây bắc rực rỡ mùa vàng.Chỉ có tuổi trẻ mới có những suy nghĩ rằng mình phải thấm thía được gió mùa thu Đông Âu, ngắm tuyết rơi Moscow hay xuôi dòng Amazon hướng về Nam Mỹ…
Những tang bồng tuổi trẻ còn cao còn xa lắm. Và cũng bởi vì các bạn còn trẻ nên mới khát khao những chuyến đi nhiều đến vậy. Vì tuổi trẻ luôn mong muốn những chuyến đi và khao khát sự chinh phục. Nhé! Đợi chờ những chuyến hành quân sau những buổi rèn thể lực cừ khôi.

Lại hứa hẹn những chuyến hành trình rực lửa nhé!
